“Ồ, tôi biết rồi, chắc chắn là bạn của Thạch tiên sinh. Tôi biết ngay là ngài quan hệ rộng mà!” A Cát cười hì hì nịnh nọt.
Thạch Chí Kiên gật đầu: “Thế nên cậu nhất định phải tiếp đón người ta cho chu đáo, chuyện ăn ở cứ sắp xếp cho thật ổn thỏa vào.”
“Thạch tiên sinh cứ yên tâm, A Cát bây giờ đâu còn là A Cát của ngày xưa nữa!” A Cát tự hào vỗ ngực.
Đúng vậy, A Cát trước kia mù tịt mọi thứ, chỉ biết cắm đầu chèo thuyền. Nhưng A Cát bây giờ không những thi đậu bằng lái xe ô tô, mà còn biết chạy việc vặt cho Thạch Chí Kiên đâu ra đấy.




